Mục lưu trữ: Du lịch

Hòn đảo mỗi mét vuông có một con rắn ở Brazil

Nằm cách bờ biển Sao Paulo khoảng 33km, Ilha de Queimada Grande là hòn đảo xinh đẹp có diện tích 0,4 km2 nhưng không có ai sinh sống. 

Theo ước tính của các nhà khoa học, đảo là nơi cư trú của hàng nghìn con rắn lục đầu vàng, một trong những loài độc nhất trên thế giới. Nọc độc của chúng có thể giết chết người trong chưa đầy một tiếng. Người dân quanh vùng thường giới thiệu rằng đây là nơi cứ mỗi mét vuông có một con rắn độc, và kể lại nhiều câu chuyện về kết cục bi thảm của những người xấu số lạc tới đây.

Loài rắn hổ lục đầu vàng ở Brazil. Ảnh: theculturetrip.

Đảo Rắn khét tiếng là hòn đảo của những kẻ sát nhân – loài rắn hổ lục đầu vàng ở Brazil. Ảnh: Pinterest.

Một trong những câu chuyện nổi tiếng đó kể về một ngư dân vô tình lạc vào đảo để chặt chuối thì bị rắn cắn. Vài ngày sau, người ta tìm thấy con thuyền và thi thể ông trong vũng máu lớn, với đầy những vết răng rắn.

Theo lời người dân, từ 1909 đến những năm 1920, vài người cố gắng chuyển đến sống trên hòn đảo để xây dựng hải đăng. Tuy nhiên, những con rắn  đã bò qua cửa sổ lẻn vào nhà người canh hải đăng, tấn công ông cùng vợ con trong đêm. Cả gia đình tử vong giữa bầy rắn và họ là những cư dân cuối cùng trên đảo.

Bàn về nguồn gốc của những con rắn này, người ta đồn rằng hải tặc là thủ phạm thả rắn để bảo vệ kho báu của chúng. Thực tế, khoảng 11.000 năm trước, do mực nước biển tăng, hòn đảo bị cách ly với đất liền, trở thành nơi ở của những loài rắn độc. Qua hàng nghìn năm không có sự tác động của loài người, số lượng loài rắn ngày càng tăng. Chúng không có địch thủ, nên càng phát triển nhanh chóng. Nọc độc của những con rắn hổ lục đầu vàng mạnh hơn 3 – 5 lần so với các loài rắn trong đất liền, khiến chúng có thể giết chết người trong khoảng thời gian tính bằng giây phút.

Do vậy, chính quyền Brazil kiểm soát chặt chẽ khách du lịch tới hòn đảo. Chỉ một số nhà khoa học mới được cấp phép tiếp cận đảo, nhưng luôn phải có bác sĩ đi kèm. Mỗi năm, hải quân lại đến Ilha de Queimada Grande một lần để bảo trì ngọn hải đăng – sự hiện diện duy nhất của con người nơi đây.

Mặc dù nhiều người cảm thấy sợ hãi khi nghe thấy hung danh của hòn đảo, một số kẻ buôn lậu động vật hoang dã vẫn bén mảng tới đây. Họ bắt rắn độc và bán với giá 10.000 – 30.000 USD cho một con rắn hổ đầu vàng trên thị trường chợ đen, các nhà khoa học hoặc người sưu tầm động vật quý hiếm. Số lượng loài rắn này đã giảm 50 % trong vòng 15 năm qua và nó cũng được liệt vào nhóm động vật có nguy cơ tuyệt chủng cao trong Sách Đỏ.

Ilha de Queimada Grande hay Đảo Rắn là hòn đảo nhiệt đới nằm ngoài khơi Đại Tây Dương. Hòn đảo có tới hơn 430.000 con sống trên diện tích 445.000 m2. Trong số đó, khoảng 2.000 – 4.000 cá thể rắn hổ lục đầu giáo vàng sống rải rác khắp nơi. Để bảo vệ dân số rắn cũng như tính mạng con người, hòn đảo bị chính phủ Brazil cấm tham quan hay du lịch.

Hòn đảo mỗi mét vuông có một con rắn độc ở Brazil

Video: NatGeo Wild.


Theo Smithsonian Mag

Cuộc sống ở hộp đêm ăn chơi bậc nhất New York

Những cô nàng vũ nữ biết đọc thơ để mua vui cho khách, các màn múa cột điêu luyện, rượu và các điệu nhạc đinh tai nhức óc… đó là những gì bạn sẽ cảm nhận được đầu tiên khi đặt chân tới quán House of Yes. Đây là hộp đêm nổi tiếng và ăn chơi bậc nhất thành phố New York, Mỹ.

“Nếu có một điều mà House of Yes đã dạy cho tôi, ở đời không có gì là quá điên rồ”, đó là những gì mà Dave Doyle, một anh chàng người Australia làm quản lý tại hộp đêm này nói về chỗ làm của mình. “Và tôi yêu công việc của mình”, anh nói.

Không có đêm nào ở quán bar giống với đêm nào. Ảnh: News.

“Không có đêm nào ở House of Yes giống nhau”, Doyle tự hào cho biết. Ảnh: News.

Cuối tuần vừa rồi, điểm nóng này thu hút nhiều nam thanh nữ tú và khách du lịch ở Brooklyn này vừa kỷ niệm sinh nhật lần hai với bữa tiệc “Thank You For Everything” (Cám ơn vì tất cả). Dù nhiệt độ ở thành phố New York thời điểm này bị đông cứng bởi cái lạnh âm 17 độ C, hộp đêm này vẫn vô cùng đông đúc.

Những đám đông tụ tập nhảy nhót say sưa trên sảnh còn nhạc được mở to đến mức đinh tai nhức óc. Phía trên, những vũ nữ thoát y nhào lộn và treo lơ lửng ở độ cao 10 m. Địa điểm biểu diễn của họ là trong những chiếc lồng bằng kim loại. Ngoại trừ những quả bóng bay mừng sinh nhật, quang cảnh nơi đây chính xác là những gì thường xuyên xảy ra vào các buổi tối cuối tuần.

Quán được thành lập vào năm 2007, bởi Anya Sapozhnikova và Kae Burke. Vào năm 2008, nơi đây được biết đến như một rạp xiếc và các sự kiện sáng tạo. Cho đến năm 2016, trải qua quá trình sáp nhập các nhà hàng, House of Yes mới chính thức trở thành một hộp đêm.

Hộp đêm luôn có nhiều chương trình thu hút du khách. Ảnh: News.

Hộp đêm luôn có nhiều chương trình thu hút du khách. Ảnh: News.

Trong 18 tháng đầu tiên, quán phát triển quá nhanh. Mọi người ở đây đều lao mình vào guồng quay của công việc. Doyle cũng không phải ngoại lệ và công việc quản lý ở đây đã khiến anh suýt phải chia tay bạn gái vì không có nhiều thời gian dành cho cô.

Có nhiều hoạt động, dịch vụ tại quán này. Ngoài các cô gái ăn mặc gợi cảm biểu diễn xiếc, múa cột, nơi đây còn tổ chức các cuộc thi múa cột, nhạc kịch. Một sự kiện nổi bật nhất ở đây là bữa tiệc đầy khiêu gợi House of Love, đêm nhạc disco và House of Vogue. Đây là bữa tiệc khiêu vũ hàng tháng dành cho những người chuyển giới.

Nơi đây chào đón những người đàn ông hăng hái nhất, nhưng cũng điên rồ nhất trên trái đất. Họ là các nhà sản xuất nghệ thuật, các vũ công, nghệ sĩ âm nhạc nổi tiếng thế giới… “Chúng tôi đã gặp rất nhiều nhân vật VIP”, Doyle cho biết.

Mọi thứ ở House of Yes đều trở nên lung linh dưới ánh đèn màu, lúc tối lúc sáng. Ảnh: News.

Mọi thứ ở House of Yes đều trở nên lung linh dưới ánh đèn màu, lúc tối lúc sáng. Ảnh: News.

3 từ nhân viên Disneyland tuyệt đối không được phép nói

Disneyland có thể là thế giới thần tiên tuyệt vời nhất với bất kỳ khách nhí nào, nhưng với người lớn, nhất là các nhân viên làm ăn
tại đây, điều này chưa chắc đúng. Theo Sun, vương quốc phép thuật này có những quy tắc nghiêm ngặt với nhân viên. Mục đích của việc này là để đảm bảo cho du khách tham quan có thể tận hưởng một cách trọn vẹn không gian của thế giới kỳ ảo. 

Một trong những quy định mà nhân viên Disneyland bắt buộc phải tuân thủ chính là không bao giờ được nói: Tôi không biết (I don’t know). 

Các nhân viên ở Disney cũng từng biểu tình vì bị trả lương thấp, không đủ sống. Ảnh: News.

Các nhân viên ở Disney cũng từng biểu tình vì bị trả lương thấp, không đủ sống. Ảnh: News.

Một cựu nhân viên ở Disney từng tiết lộ trên Pop Sugar: “Nếu khách hỏi bạn điều gì đó, bạn luôn phải biết câu trả lời, không có ngoại lệ. Nếu bạn không biết, hãy tự tìm đáp án. Nhưng bạn không được phép nói không biết. Nếu đó là một câu hỏi ngốc nghếch, hãy tạo ra một đáp án ngớ ngẩn”.

“Nếu trẻ em hỏi bạn rằng cô tiên Tinker Bell ăn gì trước khi bay qua vương quốc Ma thuật, bạn nên trả lời bằng một đáp án kỳ lạ, ví dụ như những quả táo bé tí xíu”.

Ngoài ra, nhân viên tại các công viên của Disney cũng không được dùng một ngón tay để chỉ cho khách hàng. Nếu ai đó hỏi bạn nhà vệ sinh ở đâu, bạn phải dùng cả bàn tay hoặc hai ngón tay trỏ và giữa.

3 từ nhân viên Disneyland tuyệt đối không được phép nói

Một chương trình vui chơi ở Disneyland. Nguồn: YouTube. 

Lý do cho quy định trên là các công viên Disney thu hút du khách đến từ khắp nơi trên thế giới mỗi ngày. Một số đến từ các quốc gia mà việc chỉ tay một ngón được coi là hành động thô lỗ không kém việc dùng ngón tay “thối”. Vì vậy, để giúp mọi người luôn thoải mái tại Disney, cho dù bạn là ai và bạn đến từ đâu, các công viên này đã đề ra điều luật dùng hai ngón tay để chỉ dẫn.

Ngoài ra, hành động này còn gợi nhắc mọi người nhớ tới người sáng lập Walt Disney. Ông chủ Disney là người nghiện thuốc lá đến mức hút hết ba bao mỗi ngày. Vào thời hoàng kim của Disney, khách sẽ thấy ông dạo quanh công viên với điếu thuốc trên tay. Vì không muốn làm gương xấu cho trẻ em đến vui chơi, Disneyland đã xóa bỏ hình ảnh điếu thuốc giữa hai ngón tay của người sáng lập trong tranh ảnh và tượng tạc.

Tượng Walt Disney chỉ tay hai ngón. Ảnh: Bloomberg.

Tượng Walt Disney chỉ tay hai ngón. Ảnh: Bloomberg.

Cô gái sống sót phi thường sau 41 ngày lênh đênh trên biển

Bi kịch bắt đầu vào một ngày tháng 9/1983. Cô gái trẻ người Anh, Tami Oldham Ashcraft, quyết định tham gia vào hành trình từ Tahiti tới San Diego, California, Mỹ trên một chiếc thuyền buồm sang trọng dài 13 m, có tên Hazana, theo Chicago Tribune.

Đây là chuyến du lịch mơ ước của Tami, khi cô có thể cùng người mình yêu, chồng chưa cưới Richard Sharp, thực hiện chuyến đi xuyên Thái Bình Dương. Điều tuyệt vời nữa là họ được trả tiền cho lần này. Cả hai được thuê để đưa Hazana từ Tahiti tới nước Mỹ giao cho chủ mới. 

Cặp đôi cũng đã lên kế hoạch cho 30 ngày tuyệt vời lênh đênh trên biển vì khi xem bảng dự báo, thời tiết của những ngày tới đều rất đẹp. Ảnh: Bibliotaphsblog.

Cặp đôi cũng đã lên kế hoạch cho 30 ngày tuyệt vời trên biển vì khi xem bảng dự báo, thời tiết của những ngày tới đều rất đẹp. Ảnh: Bibliotaph’s Blog.

Tami và Richard đều là các thủy thủ giàu kinh nghiệm, họ có hơn 50.000 giờ lênh đênh trên biển. Do vậy, cặp đôi là một sự lựa chọn hoàn hảo cho hải trình này. 

Tuy nhiên, mọi thứ đã thay đổi và hủy hoại hoàn toàn kế hoạch chi tiết của cả hai. Sau hơn 2 tuần di chuyển, cặp đôi nghe tin về một cơn bão lớn ở ngoài khơi Trung Mỹ qua đài phát thanh. Họ đã cố gắng thay đổi lộ trình để tránh bão, nhưng không kịp. Chiếc thuyền buồm đã phải đối mặt với những con sóng cao 16 m và sức gió mạnh khủng khiếp tới 260km mỗi giờ.

Tami nhớ lại, với thời tiết khốc liệt, gió giật mạnh như vậy, thật khó để có thể nhìn rõ mọi thứ xung quanh. Richard yêu cầu Tami xuống dưới boong để quan sát phong vũ biểu (barometer – một dụng cụ đo gió và áp suất không khí nhằm dự báo thời tiết) còn mình sẽ ở lại để điều khiển bánh lái. Đó cũng là lần cuối cùng, Tami nhìn thấy anh.

Chiếc thuyền buồm Hazana sau cơn bão. Ảnh: Imagemag.

Chiếc thuyền buồm Hazana sau cơn bão. Ảnh: Image Mag.

Khi cả hai đang vật lộn với bão tố trên biển, Tami nghe thấy tiếng thét của Richard, chiếc thuyền như bị nuốt chửng giữa các đợt sóng khổng lồ, rồi lật úp và lại được nhấc bổng lên cao. Cô gái trẻ cũng bất tỉnh sau đó.

Tami không biết cô đã ngất bao nhiêu giờ, nhưng chỉ biết là rất lâu. Khi tỉnh dậy, cô thấy mình nằm dưới boong tàu, trước mắt là mênh mông biển cả. Richard đã mất tích, cột buồm cũng không còn, đầu cô không ngừng chảy máu. Nhưng đó chưa phải là điều kinh khủng nhất. Khi trèo lên boong, cô nhận ra không có một chiếc thuyền nào trong tầm mắt. Tami hoàn toàn đơn độc giữa biển, và khi đó, cô mới 23 tuổi.

Trước chuyến đi, Tami nặng 63 kg, khi đến Hawaii, cô chỉ còn 45 kg. Ảnh: Imagemag.

Trước chuyến đi, Tami nặng 63 kg, khi đến Hawaii, cô chỉ còn 45 kg. Ảnh: Imagemag.

Những ngày sau đó, Tami phải đối mặt với những thứ tồi tệ: động cơ thuyền hỏng, các thiết bị điện tử để liên lạc cũng hư hại, radio không còn. Trên thuyền chỉ còn một ít lương thực, bánh ngọt. Điều may mắn nhất của Tami lúc này là bánh lái của tàu vẫn hoạt động.

Nỗi đau mất đi người yêu thương nhất, cùng hoàn cảnh khó khăn trước mắt khiến cô gái trẻ gần như muốn bỏ cuộc. Cô bỏ ăn hai ngày trời. Nhưng sau đó, ý chí và mong muốn được sống trong Tami trỗi dậy. Điều đầu tiên cô nghĩ đến là mình phải sống sót.

Cô dựng lại cột buồm, và lái con thuyền với tốc độ 4km/h. Nhưng điều khó khăn là cô hoàn toàn mất phương hướng vì định vị trên tàu bị hỏng. Sau đó, cô đã cố nhớ lại bài học về việc định vị từng học trước đó. Tami dùng kính lục phân so sánh góc giữa đường chân trời và mặt trời, cũng như thời điểm trong ngày để xác định vị trí hiện tại. Điều này đòi hỏi Tami phải rất cẩn thận, vì chỉ một bước tính toán sai, cô có thể sẽ lạc đường vĩnh viễn.

Sau 41 ngày lênh đênh trên biển và kiên trì xác định vị trí, cuối cùng cô gái trẻ cũng đưa thuyền cập bến. Nơi cô đến là Hawaii, cách điểm khởi hành 2.400 km. 

Với nghị lực phi thường, Tami đã sống sót trở về. Nỗi đau mất Richard cũng dần nguôi ngoai, Tami lại tìm thấy tình yêu mới. Cô lập gia đình, rồi có con. 15 năm sau sự kiện đau buồn đó, Tami đã viết lại câu chuyện của mình và xuất bản một cuốn sách.

Cô cho biết, thông điệp mà mình muốn gửi đến mọi người chính là: Kiến thức là chìa khóa thành công cho mọi vấn đề. Trước khi làm bất kỳ điều gì, bạn nên kiểm tra kỹ lưỡng, cố gắng học tập, trau dồi kiến thức và say mê với công việc mà bạn muốn làm.

Tiếng đàn rùng rợn giữa cồn cát ở Kazakhstan

Vào một ngày của tháng 9/2015, gia đình du khách gồm bốn người: Alice, Peter, Rostislav và Yunona Bukasova đi trượt cát ở vườn quốc gia Altyn Emel, Kazakhstan. 

Đụn cát biết hát ở Kazakhstan. Ảnh: Nationalpost.

Đụn cát “biết hát” ở Kazakhstan. Ảnh: Nationalpost.

Khi đang trượt xuống, cả gia đình đã rất ngạc nhiên vì âm thanh kỳ lạ mà họ nghe được. Đó là âm thanh nghe giống như tiếng đàn organ (có người cho rằng nó nghe giống tiếng đàn cello hơn) phát ra từ cát. Và chỉ khi có người trượt từ trên cao xuống, âm thanh kỳ lạ này mới xuất hiện, theo National Post.

Tiếng đàn rùng rợn giữa cồn cát ở Kazakhstan

Cồn cát biết hát ở Kazakhstan. Nguồn: Youtube. 

Khi video được đăng tải trên YouTube, nhiều du khách đã biết đến cồn cát này hơn và nó trở thành nét hấp dẫn chính của khu vực. Mọi người gọi đó là cồn cát “biết hát” ở Kazakhstan. Khu vực này thuộc đảo Prince Edward, cách thủ đô Almaty 350 km. Đụn cát mà gia đình Bukasova trượt từ trên đỉnh xuống có độ cao khoảng 150 m, trải dài 3 km. 

Tuy nhiên, vườn quốc gia Altyn Emel không phải là nơi duy nhất có cồn cát “biết hát”. Bạn có thể tìm thấy chúng ở Qatar, Nhật Bản, Ai Cập. Canada cũng có một số bãi biển tương tự. Các nhà khoa học ước tính có khoảng 35 cồn cát như thế trên thế giới.

Hiện tượng cồn cát phát ra âm thanh này đã khiến các nhà khoa học đau đầu suốt 100 năm qua. Tuy nhiên đến nay, vẫn chưa có đáp án chính thức cho hiện tượng bí ẩn này. Với nhiều du khách, âm thanh ám ảnh này khiến họ cảm giác có phần rùng rợn.

Cồn cát biết hát ở Qatar

Cồn cát biết hát ở Qatar. Nguồn: Youtube. 

Có nhiều giả thuyết cho hiện tượng này. Simon Dagois-Bohoy, thành viên của nhóm các nhà nghiên cứu thuộc Đại học Paris Diderot, Pháp, cho biết: “Khi có tác động bên ngoài như gió hay con người, động vật, những hạt cát chảy từ trên đỉnh xuống. Chúng trượt với tốc độ khác nhau, cọ xát tạo thành những âm thanh”.

Tuy nhiên, ý kiến này không khiến giáo sư Tom Patitsas từ Đại học Laurentian Ontario, Canada, bị thuyết phục. Theo ông, ma sát chỉ giải thích được một phần cho hiện tượng kỳ lạ này. 

Những con búp bê ma quái ở Mexico

Vùi sâu trong những cánh rừng ở Xochimilco, Mexico, hòn đảo nhỏ mang tên Đảo Búp bê (Isla de las Muñecas) có hàng trăm con búp bê đáng sợ. Chúng đều bị bào mòn với hình hài không đầy đủ. Nhiều du khách đến đây đều chia sẻ cảm giác ám ảnh bởi những đôi mắt trống rỗng, vô hồn của chúng, ngay cả dưới ánh nắng ban ngày. Nhiều người cho biết, không khí rợn gáy còn “đặc quánh” hơn khi đêm xuống, theo Telegraph.

Không gian âm u, đáng sợ trên đảo. Ảnh: Wiki.

Không gian âm u, đáng sợ trên đảo. Ảnh: Wiki.

Theo truyền thuyết, Julian Santana Barrera, người trông nom hòn đảo, tìm thấy một bé gái bị chết đuối bí ẩn. Ngay sau đó, ông cũng tìm thấy một con búp bê trôi dạt gần đó. Cho rằng con búp bê kia thuộc về cô gái, ông bắt đầu treo nó lên cây như cách thể hiện sự tôn trọng và cầu nguyện cho linh hồn nhỏ kia.

Sau khi tìm thấy thi thể, ông bắt đầu nghe thấy những lời thì thầm vọng lại từ rừng xa. Đôi khi, người trông đảo nghe được tiếng la hét kêu cứu thảm thiết của cô bé. Không lâu sau đó, Barrera lui vào rừng sâu và sống trên đảo. Ông bắt đầu tìm và treo những con búp bê tìm được lên cây, tin rằng đó là cách bảo vệ mình khỏi những linh hồn quỷ dữ.

Sau 50 năm miệt mài thu lượm những con búp bê, năm 2001, xác của người đàn ông cô độc được tìm thấy ở đúng vị trí bé gái được tìm thấy năm nào. Do vậy, người dân địa phương cho rằng Isla de las Munecas là nơi bị quỷ ám.

Nhiều người tin rằng ông đã bị ám ảnh bởi thực tế bản thân không cứu sống được cô gái nhỏ. Một số ý kiến cho rằng ông mắc bệnh hoang tưởng, đã tự thêu dệt câu chuyện về cô gái trong cuộc đời đơn độc. Họ đặt ra những giả thuyết cho sự tồn tại của bé gái chết đuối.

Người ta tin rằng, Barrera đã vào rừng để trốn tránh hiện thực bạn gái bỏ rơi theo một người đàn ông khác. Thay vì tiếp tục nói chuyện với mọi người, ông chọn cách sống một mình và đơn độc ở nơi hoang dã.

Nhiều du khách đến đây đều tin rằng, ẩn sâu trong mỗi con búp bê là một linh hồn bé nhỏ. Ảnh: Wiki.

Nhiều du khách đến đây đều tin rằng, ẩn sâu trong mỗi con búp bê là một linh hồn bé nhỏ. Ảnh: Wiki.

Sau cái chết của Barrera vào năm 2001, hòn đảo trở nên nổi tiếng. Nơi đây thành điểm du lịch hấp dẫn. Nhiều du khách còn mang theo những con búp bê của mình đến để treo hoặc đặt trong túp lều của người gác đảo, khiến nơi đây càng có nhiều búp bê hơn.

Những người thích cảm giác mạnh từng đến đây đều miêu tả hòn đảo này là ác mộng thực sự. Mỗi bước chân của họ bị theo dõi bởi hàng trăm ánh mắt vô hồn ngay dưới ánh mặt trời. Sau khi bóng tối buông xuống, nhiều người còn cảm thấy tiếng cảnh báo thì thầm quanh đây.

Những con búp bê ma quái ở Mexico

Đảo búp bê. Nguồn: Youtube.

Hòn đảo Búp bê nằm trên hệ thống kênh ở Xochimilco, một thị trấn cách thủ đô Mexico City 27 km về phía nam. Du khách có thể bắt thuyền từ Embarcadero Cuemanco hoặc Embarcadero Fernando Celada khoảng 3 đến 4 tiếng là tới các đảo xung quanh rồi thuê thuyền tới Isla de las Munecas.

Ăn xin ở Dubai kiếm nghìn đô mỗi tháng

Năm 2017 là “Năm cho đi” (Year of Giving) của Dubai, khi tổng thống Sheikh Khalifa bin Zayed Al Nahyan đưa ra thông điệp mang hy vọng và hạnh phúc tới những người nghèo khổ ở khắp thế giới. Chính quyền và các tổ chức tư nhân ở UAE đã thực hiện nhiều chính sách giúp đỡ những người kém may mắn ở đây, cũng như trên thế giới.

Tuy nhiên, nhiều người đang lợi dụng chính sách này để thu lợi khi nhiều băng nhóm được lập ra, đưa những người ở các quốc gia khác tới hành nghề ăn xin, lợi dụng lòng tốt người dân ở đây, theo Khaleej Times.

Khi ăn xin trở thành “mốt”

Khi có visa du lịch, những người từ Trung Đông hay một số quốc gia châu Á khác kéo tới Dubai, với hy vọng kiếm tiền nhanh và dễ dàng. Hầu hết nhóm này đến từ những quốc gia đang bị chiến tranh tàn phá như Libya, Syria, Iraq, Palestine hay Pakistan.

Khác với những người ăn xin thường được thấy ở tàu điện ngầm hay bến xe bus, nhóm người này đều có bề ngoài sáng sủa, ăn mặc chỉnh tề và thậm chí đưa gia đình đi theo. Họ tiếp cận mọi người ở mọi nơi, từ trên phố, bãi đỗ xe, hay thậm chí khu dân cư và sẵn sàng tỏ thái độ nếu nhận được 1-2 USD. 

Một người hành hương bố thí. Ảnh: National.

Một người hành hương bố thí. Ảnh: National.

Nawai Al Naqbi, một cư dân ở Dubai, chia sẻ nỗi bức xúc: “Họ thuyết phục mọi người với những lời lẽ cảm động. Ban đầu, tôi thường cho họ tiền song sau đó, tôi nhận ra việc này đã trở thành một hiện tượng và phớt lờ”.

Theo thống kê năm 2017 từ chính quyền Dubai, 34.881 người bị bắt vì lưu trú quá hạn và bán hàng rong. Trong đó, có 2.355 người bán hàng rong và 1.840 trường hợp hành nghề ăn xin. Con số này đã giảm so với mức 49.205 người bị bắt năm 2016.

Trong số những người bị bắt, một người khai nhận là “du khách” có visa du lịch 3 tháng và kiếm được hơn 75.000 USD một tháng. Cảnh sát ước tính, trung bình một người ăn xin ở Dubai kiếm gần 2.500 USD mỗi ngày. Đa phần họ kiếm được nhiều tiền nhất vào thứ 6, đặc biệt khi đứng trước các thánh đường.

Ăn xin có bài

Nhóm ăn xin này thường nhắm vào những người giàu. Batool Al Harmoodi, một công dân Dubai, kể lại những lần cô gặp kiểu người này.

Cô từng gặp một người Syria khoảng 40 tuổi lầm lũi đứng ở bãi đậu xe ngoài trung tâm thương mại với một cậu bé. Thấy khách mua sắm có vẻ giàu có, người này chạy đến và nói rằng gia đình 6 người của mình sắp bị chủ nhà đuổi đi, mà anh ta vừa mất việc. Nhưng khi Al Harmoodi hỏi địa chỉ, anh ta bắt đầu lầm bầm còn đứa trẻ tỏ ra ngơ ngác. Cuối cùng, anh ta phải thừa nhận mình được bạn chở đến trung tâm mua sắm này, cả nhà nhập cảnh UAE sau khi di tản khỏi Syria.

Vài người xin tiền để mua vé máy bay về nhà, với câu chuyện họ tới UAE để tìm việc nhưng bị cướp sạch. Một số khẳng định mình là người có học, nhưng vì một số lý do mà phải ra đường ăn xin.

Người ăn xin trước một khu thánh đường. Ảnh: Emirates 24/7.

Người ăn xin trước một khu thánh đường. Ảnh: Emirates 24/7.

Băng nhóm giật dây

Một nhân viên cảnh sát cấp cao ở Dubai chia sẻ, họ đã bắt được một số nhóm ăn xin gần đây. Những người này đều thừa nhận, mình được một số băng nhóm Ả Rập và châu Á cung cấp tiền xin visa, vé máy bay và nơi ở để tới Dubai. Họ phải đưa bất kỳ thứ gì xin được cho kẻ cầm đầu và nhận lại 10% số đó.

Hầu hết những người này đều không biết ăn xin là hành vi trái pháp luật ở UAE. Một người nói: “Hy vọng tất cả người giàu sẽ cho tôi tiền vì đây là Năm cho đi. Tôi đến đây bởi có người bảo tôi rằng, người dân nước này sẵn sàng cho chúng tôi những khoản tiền lớn. Ở đây không có nghèo đói, chúng tôi luôn được chào đón”.

Cảnh sát Dubai khuyến cáo người dân không nên bố thí cho người ăn xin và cần báo cáo những hoạt động xin tiền cho chính quyền. “Những người thực sự cần giúp đỡ có thể tìm đến các tổ chức từ thiện”, một cảnh sát nói.

Ăn xin ở Dubai kiếm hơn 75.000 USD mỗi tháng

 Người dân Dubai từng lan truyền video châm biếm những người lợi dụng lòng tốt của xã hội, trong đó một người đóng giả ăn xin mang theo cả máy quẹt thẻ để “thanh toán”. Video: YouTube. 

Bi kịch trong tòa lâu đài tráng lệ bậc nhất dưới dãy Alps

Bi kịch trong tòa lâu đài tráng lệ bậc nhất dưới dãy Alps

Nằm trên ngọn đồi nhỏ dưới chân núi Alps ở Đức, Neuschwanstein là một trong những lâu đài có quá khứ bí ẩn. Mỗi năm, nơi này thu hút 1,4 triệu lượt tham quan và là một trong những tòa lâu đài hút khách nhất ở châu Âu.

Bi kịch trong tòa lâu đài tráng lệ bậc nhất dưới dãy Alps

Tòa lâu đài này thuộc về Ludwig II của xứ Bavaria, vị vua nổi tiếng hay xấu hổ và nhút nhát. Sau chiến tranh Áo-Phổ, quyền lực của nhà vua mất dần, khiến ông nảy ra ý tưởng xây dựng tòa lâu đài giữa vương quốc “cổ tích” – nơi ông có thể trở thành vị vua thực sự. Đây cũng là ngôi nhà mơ ước của vua Ludwig, nơi ông có thể xa rời cuộc sống thực.

Bi kịch trong tòa lâu đài tráng lệ bậc nhất dưới dãy Alps

Vua Ludwig II từng viết thư kể về Neuschwanstein với Richard Wagner, nhà soạn nhạc nổi tiếng cũng là người bạn tâm giao nhiều năm của ông: “Tòa lâu đài có tọa lạc tại một trong những nơi đẹp nhất từng được tìm thấy, thiêng liêng và tách biệt”.

Bi kịch trong tòa lâu đài tráng lệ bậc nhất dưới dãy Alps

Công trình khởi công vào năm 1869 trên tàn tích tòa lâu đài của vua Ludwig I. Thợ xây miệt mài suốt hơn một thập kỷ, để kịp hoàn thành cho vua Ludwig II chuyển đến. Bức ảnh trên được chụp vào năm 1875, khi công trình còn dang dở.

Bi kịch trong tòa lâu đài tráng lệ bậc nhất dưới dãy Alps

Những nhà thiết kế nhà hát và nghệ nhân làm ăn
cùng các kiến ​​trúc sư để tạo nên công trình hoành tráng, sử dụng công nghệ hiện đại. Có quy mô khổng lồ với 200 phòng theo bản vẽ ban đầu, tòa lâu đài chỉ dành cho mình đức vua sinh sống.

Bi kịch trong tòa lâu đài tráng lệ bậc nhất dưới dãy Alps

Kiến trúc trong thế giới thần tiên đã xuất hiện ở thế giới thực, với các mô phỏng về những huyền thoại thời Trung Cổ. Những bức ảnh trên tường thể hiện tình yêu, tội lỗi, sự ăn năn, ơn cứu độ. Đặc biệt, có những bức tranh mô tả người tình, nhà thơ, các hiệp sĩ hay đức vua.

Bi kịch trong tòa lâu đài tráng lệ bậc nhất dưới dãy Alps

Tuy nhiên, viễn tưởng đẹp đẽ của vua Ludwig II cho vương quốc riêng của mình nhanh chóng bị phá hỏng. Năm 1885, các ngân hàng đe dọa sẽ tịch thu tài sản của ông khiến ông đã có những phản ứng gay gắt.

Bi kịch trong tòa lâu đài tráng lệ bậc nhất dưới dãy Alps

Chính nội các của Ludwig II đã cáo buộc đức vua hóa điên, ông bị bắt tại lâu đài Neuschwanstein vào ngày 12/6/1886 và chuyển đi nơi khác. 

Bi kịch trong tòa lâu đài tráng lệ bậc nhất dưới dãy Alps

Khoảng 6h chiều 13/6/1886, Ludwig II cùng bác sĩ tâm thần Bernhard von Gudden rời lâu đài để đi dạo quanh hồ Starnberg. Đó là lần cuối cùng người ta nhìn thấy họ còn sống. Cả hai thi thể được tìm thấy vào đêm đó, tại vùng nước chỉ ngập đến thắt lưng. Cái chết bí ẩn của Ludwig II sau được coi là tự tử, nhưng nhiều người cho rằng đây là một vụ ám sát. Cây thánh giá trên được người dân trong vùng đặt tại nơi được tin là vua từ trần.

Bi kịch trong tòa lâu đài tráng lệ bậc nhất dưới dãy Alps

Tòa lâu đài được hoàn thành vào năm 1886 và mở cửa đón khách 7 tuần sau cái chết bí ẩn của đức vua. Bức ảnh trên được chụp vào năm 1886. Vua Ludwig II thực tế chỉ sống tại đây 172 ngày.

Bi kịch trong tòa lâu đài tráng lệ bậc nhất dưới dãy Alps

Đến nay, 14 trên tổng số 200 phòng theo kế hoạch được xây dựng. Du khách có thể tham quan các căn phòng, hang động, sảnh trình diễn hòa nhạc, nhà kính và phòng ngủ của vua…

Bi kịch trong tòa lâu đài tráng lệ bậc nhất dưới dãy Alps

Ngoài ra, du khách có thể phóng tầm nhìn toàn cảnh Bavaria, đặc biệt là những dãy núi Tyrol, hồ Alpsee và thung lũng Hohenschwangau.

Lâu đài của Ludwig II



Flycam quanh tòa lâu đài. Video: NatGeo.

Ảnh: NatGeo/Neuschwanstein Castle.

Những hành khách bí ẩn trên chuyến bay không tồn tại

Theo Business Insider, mỗi ngày vẫn có vài chiếc máy bay kỳ lạ lao lên bầu trời nước Mỹ từ sân bay Las Vegas. Đó là những chuyến bay chở các hành khách không bao giờ được tiết lộ tên. Các máy bay cũng không có số hiệu hay tên hãng.

“Bạn chẳng thế biết được ai đang ngồi trên đó. Đó có thể là Tổng thống, có thể chẳng có gì”, một phi công dân dụng từng vô tình nhìn thấy chiếc máy bay kỳ lạ của hãng bay bí ẩn này cho biết.

Những hành khách bí ẩn trên chuyến bay không tồn tại

Một chiếc máy bay được cho là của Janet xuất hiện tại sân bay Las Vegas. Nguồn: Youtube.

Đặc điểm nhận dạng của chúng là những chiếc máy bay cũ của hãng Air China hoặc China Southwest Airlines. Trên thân máy bay là một đường sọc ngang màu đỏ nổi bật. 

Nhiều người tin rằng, những chiếc máy bay này thuộc hãng hàng không Janet Airlines (hoặc Janet Airways). Janet chở khoảng 190 khách mỗi chuyến, và có thể vận chuyển tối đa 1.200 người mỗi ngày.

Chiếc máy bay bí ẩn trên bầu trời nước Mỹ. Ảnh: Mirror.

Chiếc máy bay bí ẩn trên bầu trời nước Mỹ. Ảnh: Mirror.

Rất nhiều người trên thế giới và ngay cả người dân Mỹ, khi được hỏi về hãng hàng không mang tên một người phụ nữ – Janet Airlines (hoặc Janet Airways), đều trả lời là: Không biết. Nhiều người thậm chí còn khẳng định rằng trên thế giới không tồn tại một hãng hàng không nào có tên như thế. 

Theo Business Insider, đó là một hãng bay bí mật, chính quyền Mỹ đến nay vẫn chưa công nhận sự tồn tại của nó. Do đó, dù vận hành hàng chục chuyến mỗi ngày, những chuyến bay đó vẫn luôn bị được coi là không tồn tại.

Và cái tên Janet cũng thực sự không phải là tên hãng bay. Theo suy đoán của nhiều người, nó đơn giản chỉ là viết tắt của từ Just Another Non-Existent Terminal (chỉ là một nhà ga không tồn tại) hay Join Air Network for Employee Transportion (Mạng lưới hàng không chung dành để vận chuyển nhân viên).

Nó ẩn náu ở nơi rất dễ phát hiện, nhưng không một ai ngờ tới – sân bay Mc Carran của Las Vegas, bang Nevada, Mỹ. Mỗi ngày, hàng triệu hành khách đến và đi khỏi đây đều không biết rằng, họ đang chia sẻ không gian với một hãng bay bí ẩn, nắm trong tay những bí mật lớn nhất của chính phủ Mỹ. Tuy nhiên, những chiếc máy bay này được hoạt động trong một khu vực “siêu an ninh và bảo mật” tại sân bay, và nhiều người tin rằng nơi đó có biệt danh là “Gold coast”.

Thêm một điều khiến hãng hàng không này trở nên bí ẩn nhất thế giới, đó chính là lịch trình của chúng. Những người ngồi trên chuyến bay chỉ biết được điểm xuất phát là Las Vegas, nhưng không ai biết chính xác đích đến của mình nằm ở đâu, thành phố nào.

Nhiều người đoán rằng, một trong các điểm đến mà Janet chở khách tới là căn cứ quân sự Khu vực 51. Đây là căn cứ tuyệt mật của không quân Mỹ vốn bị che phủ bởi những đồn đoán, giai thoại kỳ lạ và cả các thuyết âm mưu. Khi máy bay Janet tiếp cận khu vực này, nó sẽ được thay đổi cách gọi. Ví dụ, từ “Janet 210”, nó sẽ được đổi thành “Bones 58”.

Căn cứ quân sự bí ẩn mang tên Vùng 51 của nước Mỹ, cách Las Vegas 100 km. Ảnh: Mirror.

Căn cứ quân sự bí ẩn mang tên Vùng 51 của nước Mỹ, cách Las Vegas 100 km. Ảnh: Mirror.

Ngày 9/1, hãng hàng không bí ẩn nhất nước Mỹ này bất ngờ đăng ký tuyển tiếp viên, phi công. Theo đó, yêu cầu phải là những người tốt nghiệp cấp 3, có khả năng giữ bí mật và đối mặt với các tình huống bất ngờ.

Nhật ký của người săn ma tại các điểm du lịch nổi tiếng

Clint và Jessica Harris, hai thợ săn ma với kinh nghiệm hơn một thập kỷ, đã có những bật mí về công việc của mình. Trong hơn 10 năm, Jessica Harris đã hoạt động như một nhà điều tra các hiện tượng huyền bí. Bà thành lập một nhóm săn ma gồm 6 người, điều tra nhiều địa điểm bị nghi ma ám khắp Colorado, Nebraska, Wyoming và New Mexico. Clint là một nhà văn và nhà văn hóa dân gian, làm ăn
tại một trường đại học và thường đi theo các chuyến săn ma cùng Jessica.

Mới đây trên Cracked, cặp đôi đã bật mí về một số điều mà họ tin rằng, rất nhiều người chưa bao giờ được nhìn thấy hay nghe kể qua các chương trình săn ma chiếu trên tivi.

Một trong những địa điểm nhà Harris từng tới săn ma là khách sạn Stanley, nằm ở Colorado, Mỹ. Họ tới đây với hy vọng có thể trải nghiệm những hiện tượng kỳ lạ trong khách sạn được mệnh danh là ma ám nổi tiếng bậc nhất thế giới này.

Khách sạn Stanley ở Mỹ - nơi bị đồn có nhiều bóng ma cư ngụ. Đây cũng là điều hút khách của Stanley. Ảnh: Pinterest.

Khách sạn Stanley ở Mỹ – nơi bị đồn có nhiều bóng ma cư ngụ. Đây cũng là điều hút khách của Stanley. Ảnh: Pinterest.

Không ít lời đồn đại rằng Stanley có nhiều hồn ma trú ẩn, một trong số đó là đôi vợ chồng người chủ đầu tiên, ông bà Stanley. Nhiều người cho biết họ từng nghe thấy tiếng đàn piano trong phòng của bà Stanley ở trước đây, hay bước chân nô nghịch của trẻ em chạy trên hành lang tầng 4. Bà quản gia Elisabeth Wilson sau khi chết cũng trở về đây để “tiếp tục làm công việc của mình”. Bà thường “giao lưu” với khách thuê bằng cách thỉnh thoảng bới tung đồ đạc của họ, hay giấu nhẹm chìa khóa phòng.

Sự bí ẩn của những hồn ma được thêu dệt quanh Stanley khiến cho lượng du khách tới đây ngày một đông. Không chỉ thuê phòng, nhiều người thậm chí còn sẵn sàng bỏ ra 50 USD để được tham gia vào tour săn ma quanh khách sạn. 

Nhật ký của người săn ma tại các điểm du lịch nổi tiếng

Một nhóm săn ma đã ghi lại được giọng nói lạ phát âm từ “Hello” (xin chào) trong đường hầm ở khách sạn Stanley. Video: Youtube.  

Tuy nhiên, bộ đôi Harris chỉ ra rằng, bạn sẽ chẳng bao giờ tìm được một thứ gì đó khác lạ hay siêu nhiên trong các tour săn ma này. “Việc tìm kiếm các hồn ma trong một tòa nhà yên ắng thường lấy của bạn nhiều giờ, và rất khó để tìm thấy điều lạ lùng. Còn đối với những nơi ồn ào, luôn đầy ắp thiết bị điện tử săn ma và còi hú của các thợ săn ma, việc tìm thấy hiện tượng siêu nhiên là điều không thể”.

Không chỉ thế, các nhà kinh doanh thậm chí còn tận dụng những lời đồn thổi để thúc đẩy công việc của mình. Harris giải thích, trong một khách sạn với hàng trăm phòng, bạn sẽ gặp rất nhiều trục trặc như vòi nước chảy lúc to lúc nhỏ hay nhiệt độ phòng lúc nóng lúc lạnh. Những điều này có thể hoàn toàn không liên quan đến ma quái, mà chỉ đơn thuần là do việc bảo dưỡng không tốt. Nhưng, thay vì sửa chữa các thiết bị, nhiều khách sạn, điểm đến nổi tiếng lại lừa du khách bằng những hiện tượng siêu nhiên. Theo hai thợ săn ma này, đó thực sự là các chiêu trò hơn là thiên về vấn đề ma quái.

Đó cũng là lý do, Harris nhận ra rằng chủ sở hữu các điểm đến đông khách trên không bao giờ cảm thấy vui khi họ tới đây săn ma và không nhận thấy điều gì kỳ lạ. Điều đó đồng nghĩa với việc họ chẳng có gì để thu hút khách. Do vậy, không ít nơi đã mời các nhóm thợ săn ma khác đến – những người sẵn sàng nhận tiền và nói những điều mà người chủ muốn nghe.